Showing posts with label music | Vietnam. Show all posts
Showing posts with label music | Vietnam. Show all posts

Tuesday, September 05, 2006

Mai Anh Việt | Anh xin làm

Đừng đi em ơi!
Để chúng ta thành một mối dây đời
Anh xin làm cỏ dại đón bước chân em
Anh xim làm tàng cây che mát thân em

Đừng đi em ơi
Bên kia núi đâu có trời xanh hơn
Bên kia sóng đâu vỗ về miên man
Bên kia đời đâu có gì hân hoan

Đừng xa nhau em
Hạt sương cũ chan chứa tình đơn sơ
Bông hoa cũ vẫn nở trọn trong ta
Những kỷ niệm đâu dễ gì phôi pha

Đừng đi em nhé
Vì những buồn vui
Sẽ nối lòng ta
Thành mối dây đời
Trói ta từ đâu
Thành mối dây đời
Trói ta từ đây

Anh xin làm cỏ dại đón bước chân em
Anh xim làm tàng cây che mát thân em

Đừng đi em ơi
Bên kia gió đâu có gì xôn xao
Bên kia nắng đâu có còn lung linh
Bên kia trời đâu có nhiều trăng sao

Đừng xa nhau em
Dòng thư cũ em có còn say mê
Chân em có khi mỏi mòn lê thê
Hãy trở về bên gối mộng đêm nao

Đừng đi em nhé
Vì những buồn vui
Sẽ nối lòng ta
Thành mối dây đời
Trói ta từ đây
Thành mối dây đời
Trói ta từ đây

Anh xin làm cỏ dại đón bước chân em
Anh xim làm tàng cây che mát thân em

Đừng đi em ơi
Bên kia gió đâu có gì xôn xao
Bên kia nắng đâu có còn lung linh
Bên kia trời đâu có nhiều trăng sao

Đừng xa nhau em
Dòng thư cũ em có còn say mê
Chân em có khi mỏi mòn lê thê
Hãy trở về bên gối mộng đêm nao
Hãy trở về bên gối mộng đêm nao

Sunday, September 03, 2006

Phú Quang | Mây xưa

Đam mê như ngọn gió,
Đam mê như lá cỏ
Đam mê như dòng sông cuộn đỏ
Đam mê, đam mê em...

Nỗi đam mê muộn màng
Bỗng trẻ lại trong nụ cười em trẻ
Bỗng vụng dại như chút gì ngày xưa

Nỗi đam mê muộn màng
Chợt tan biến sau chân trời tím biếc
Ôi! Giòng sông ngây cuồng dại vì đâu


Đam mê như ngọn gió,
Đam mê như lá cỏ
Đam mê như dòng sông cuộn đỏ
Đam mê, đam mê em...

Nỗi đam mê muộn màng
Bỗng trẻ lại trong nụ cười em trẻ
Bỗng vụng dại như chút gì ngày xưa

Nỗi đam mê muộn màng
Chợt tan biến sau chân trời tím biếc
Ôi! Giòng sông ngây cuồng dại vì đâu

Đam mê như ngọn gió,
Đam mê như lá cỏ
Đam mê như dòng sông cuộn đỏ
Đam mê, đam mê em...

Nỗi đam mê muộn màng
Bỗng trẻ lại trong nụ cười em trẻ
Bỗng vụng dại như chút gì ngày xưa

Nỗi đam mê muộn màng
Chợt tan biến sau chân trời tím biếc
Ôi! Giòng sông ngây cuồng dại vì đâu

Ôi đêm nay, đêm nay giời đất... dừng chân câu.. ca.. buồn...!

Vũ Quốc Việt | Bình Thường Thôi

Tôi yêu em và em yêu tôi trong bao la có khoảng trời riêng
Tôi dãi nắng dầm mưa và em thấy thế mà thương
Điều đó vẫn quanh đây có nghĩa là bình thường thôi

Tôi xa em và em xa tôi nghe yêu thương thấy đáng để thương
Tôi chẳng trách gì em , còn em cố xoá niềm riêng
Điều đó vẫn quanh đây có nghĩa là bình thường thôi

Xa quê hương rồi em ra đi mang trên vai áo gấm ngựa xe
Em tắm trắng màu da vội quên đi mái lá lều tranh
Điều đó vẫn quanh đây có nghĩa là bình thường thôi

Bình thường thôi bình thường thôi bình thường thôi mà nghe sao không bình thường
Vì cuộc đời không ai giống như ai
Cuộc đời ơi cuôc đời ơi cuộc đời ơi bội bạc nhau để được gì
Vì sao vì sao vì sao có lẽ vì điều đó bình thường thôi

Quê hương tôi đồng xanh bao la trong xa xa có mái nhà tranh
Nơi ấy có tuổi thơ tôi và nơi ấy có mẹ cha tôi
Điều đó vẫn quanh đây có nghĩa là bình thường thôi

Tôi ra đi vì cơn chia ly bao gian lao cũng cố vượt lên
Xin chẳng chút tình thương và khi kẻ ghét người khinh
Điều đó vẫn quanh đây có nghĩa là bình thường thôi

Qua gian lao đời thôi lao đao xung quanh tôi có lắm niềm vui
Ai cũng đến gần bên và họ quên đi những tháng ngày xanh xao
Điều đó vẫn quanh đây có nghĩa là bình thường thôi


Bình thường thôi bình thường thôi bình thường thôi mà nghe sao không bình thường
Vì cuộc đời như những chuyến xe
Chuyện ngựa xe chuyện ngựa xe cuộc đời ơi lặn lội sâu để được gì
Vì sao vì sao vì sao có lẽ vì điều đó bình thường thôi

Saturday, September 02, 2006

Đoàn Chuẩn - Từ Linh | Tà áo xanh

Gió bay từ muôn phía tới đây ngập hồn anh.
Rồi tình lên chơi vơi, thuyền anh một lá ra khơi về em phong kín mây trời.
Đêm đêm ngồi chờ sáng, mơ ai?

Mộng nữa cũng là không.
Ta quen nhau mùa thu.
Ta thương nhau mùa đông.
Ta yêu nhau mùa xuân.
Để rồi tàn theo mùa xuân.
Người về lặng lẽ sao đành.

Anh còn nhớ em nói rằng:
Sao mùa xuân lá vẫn rơi?
Sao mùa xuân lá vẫn bay?
Em ơi, có hoa nào không tàn?
Có trời nào không mây?
Có tình nào không phai?

Em còn nhớ anh nói rằng:
Khi nào em đến với anh xin đừng quên chiếc áo xanh.
Em ơi, có đâu ngờ đến rằng:
Có màu nào không phai như màu xanh ái ân?

Rồi chiều nao xác pháo bên thềm tản mác bay.
Em đi trong xác pháo, anh đi không ngước mắt.
Thôi đành em.

Lúc anh ra đi lạnh giá tâm hồn,
hoa mai rơi từng cánh trên đường.
Lạnh lùng mà đi tiếc nhớ thêm chi.
Hoa tàn nhạc bay theo không gian.

Biết nhau để mà nhớ.
Nhớ nhau để sầu dâng.
Tình trần ôi mong manh.
Người mơ một sớm đến anh.
Rồi đi đi mãi cho anh sầu.
Đêm đêm ngồi chờ sáng mơ ai?

Mộng nữa cũng là không.
Ta quen nhau mùa thu.
Ta thương nhau mùa đông.
Ta yêu nhau mùa xuân để rồi tàn theo mùa xuân.
Người về lặng lẽ sao đành.

Anh còn nhớ em nói rằng:
Sao mùa xuân đến không vui?
Sao mùa xuân đến không tươi?
Em ơi, có trăng nào không tà?
Có diều nào không bay?
Có tình nào không say?

Em còn nhớ anh nói rằng:
Tâm hồn anh dễ chóng quên.
Tâm tình anh dễ chóng phai.
Em ơi, có đâu ngờ đến rằng:
Có tình nào không phai như tình anh với em?

Rồi chiều nào băng giá, tâm hồn tìm đến nhau.
Em mơ trong tiếng hát, anh mơ trong nét bút đa tình sao.

Trách sao hoa xưa còn có lúc tàn.
Nhưng riêng anh dệt mấy cung đàn,
nhạc đời còn ghi những nét thương yêu.
Hoa tàn tình tan theo không gian.

Ngọc Châu | Tạm biệt

Ngày vui đã xa dần, đã xa rồi đó.
Và giây phút tạm biệt với bạn hiền
Kỷ niệm mãi trong tim ta, ngày vui ấy ta bên nhau.
Bao gian khó cuộc đời, vượt qua.

Ngày vui đã xa dần đã xa rồi đó.
Và giây phút tạm biệt với bạn hiền.
Kỷ niệm mãi trong tim ta, ngày vui ấy ta bên nhau.
Ta mong ước một ngày lại gặp nhau.

Một ngày bình yên, tay cầm tay nắm tay vượt qua.
Nghìn trùng xa cách, giọt nước mắt dâng trào.
Ta vẫn thấy cuộc đời vui, và niềm tin trong đôi mắt.
Chia tay nhé, rồi ngày vui ta gặp nhau

Ta đi trên đồi thông yên vắng

Ta đi trên đồi thông yên vắng
Nhìn phố núi hiện giữa sương mù
Nghe lao xao núi rừng thức dậy
Nghe rì rào dòng thác uốn quanh

Ta đi trên đồi thông yên vắng
Tà áo xanh bay giữa đất trời
Sửi ấm bao tiếng khóc chào đời
Và ru ta ru cả cuộc đời

Đà Lạt ơi! Mặt đất hàng cây sừng sững trời mây.
Đã nuôi ta, đã theo ta lớn lên từng ngày.
Yêu hàng thông xanh, yêu những cánh rừng già

Đà Lạt ơi! Ngọn Langbian hùng vĩ bao la
Và Camly thác réo hiền hòa.
Nghe uyên uơng hát câu tình ca
Ta cũng xin hát tặng bài ca
Đà Lạt ơi! Giàu đẹp mãi quê ta

Đình Nghĩ | Dòng Sông Mưa Ngâu

Trở về dòng sông với mưa ngâu,
nghiêng bờ sóng vỗ ngập ngừng chia xa

Khúc hát buồn lênh đênh con thuyền mơ,
mây treo lững lờ ngẩn ngơ dáng chiều.

Thương về mùa hè tháng năm hoang dại,
khỏang sân trường vắng cánh phượng giữa trời vu vơ,
nắng hanh vàng màu lá xanh mưa êm đềm ngày tháng.

Sương chiều bềnh bồng gót chân cỏ mượt,
hòang hôn phủ tím tím mờ dòng sông mưa ngâu,
tháng bảy buồn giọt nắng bâng khuâng trôi vào nỗi nhớ .

Mưa ngâu mưa ngâu, mưa ngâu mưa ngâu.

Đình Nghĩ | Khoảng Trời Hoa Nắng

Em nhớ những chiều sương mờ giăng phố
Em nhớ những chiều sằc vàng vào thu,
Hoàng hôn bâng khuâng bâng khuâng trên đồi vắng
Em có khỏang trời khoảng trời hoa nắng
Em có nỗi buồn, nỗi buồn thời gian
Ngày xanh đam mê đam mê xa xa vời
Thế rồi còn đâu chiều chiều quen lối về,
Kỷ niệm ngày mưa chìm vào trong mằt buồn
Bài thơ vu vơ chia đôi, gió về dịu mềm bờ môi,
Hàng cây rưng rưng vô tư, đôi bờ vỗ về hồn nhiên
Biết là ngày xuân vội vàng trong nuối tiếc
Thế mà tình xanh chợt vụt bay mất rồi

Vũ Thiết | Nghe Câu Quan Họ Trên Cao Nguyên

Nghe câu quan họ trên cao nguyên
Ngỡ con sông Cầu dập dềnh trước mặt
Rừng đung đưa giọng em khoan nhặt
Nắng trên đồi như thực như mơ.

Nghe câu quan họ em trao duyên
Xôn xao ư .. hừ .. một vùng đất đỏ
Gặp anh đây lòng em muốn ngỏ
Gió trong rừng như tỏ lời yêu thương.

Mùa cà phê hương ngát đợi chờ
Vẫn như em cô gái quan họ
Ai xui ta gặp mình giữa cao nguyên lộng gió
Mà gặp quê hương trên mọi quê hương.

Câu hát xưa biết mấy vấn vương
Câu hát nay vẫn nhớ, vẫn thương.
Rằng yêu em… người ơi… người ở
Đến cao nguyên người ở đừng về

Thế Hiển | Đà Lạt lập Đông

Đà Lạt lập đông hoa vàng vừa mới nở (ơ ơ ớ).
Ta còn chờ em một giấc mơ Hoàng Lan.
Mặt trời mùa đông đến chợt đi vội vàng.
Ta vẫn chờ em, chiều phố núi mênh mang.

Lần đầu gặp nhau ta bàng hoàng ngây dại
Con đường nhà em đồi dốc cao mờ sương
Trời vào lập đông gió ngàn thông rì rào.
Em nói cùng ta giấc mơ một loài hoa.

Em bây giờ lẽ nào quên đồi dốc trên cao?
Em bây giờ lẽ nào quên hẹn ước năm nào?
Ta như cây thông xanh đứng bên hồ im bóng,
Chờ cơn gió...chờ cơn gió... lao xao

Em bây giờ lẽ nào xa thành phố trăng sao?
Em bây giờ lẽ nào chỉ là giấc chiêm bao?
Ta qua con dốc xưa, cánh hoa vàng năm ấy...
gọi tên... em lòng thương nhớ... ớ ơ ờ...
giữa một chiều Đà Lạt lập đông.

Thế Bảo | Lao xao rừng thông

Rừng thông lao xao, lao xao lá cây trên cao,cây đàn ai vào câu dạo đầu.
Làm cho tim tôi xôn xao, nhớ sao năm nào khi cùng em đã sống trong rừng sâu.
Đàn ai ngân vang câu ca thiết tha giữ cho thông càng xanh màu xanh Đà Lạt.
Đàn ai ngân vang câu ca thiết tha những kỷ niệm gửi mãi cho thông đẹp đến mai sau.

Có anh thường đứng trong rừng thông hát ca lá la.
Có anh thường đứng trong rừng thông hát ca lá la.
Để thông lao xao, lao xao lá xanh.
Tình yêu như cây thông em với anh.
Để thông lao xao, lao xao lá xanh.
Tình yêu như cây thông em với anh.

Rừng thông lao xao, lao xao lá cây trên cao, như bàn tay của ai vẫy chào.
Cùng đi song song bên nhau rất lâu, rất sâu trong rừng thông yêu dấu êm dịu sao.
Làn hương em bay lan xa, rất xa thoảng như hương rừng thông dịu êm Đà Lạt.
Quyện trong tâm tư sâu xa thiết tha mối tâm tình hình bóng thông em đẹp đến mai sau.

Có anh thường đứng trong rừng thông hát ca lá la.
Có anh thường đứng trong rừng thông hát ca lá la.
Để thông lao xao, lao xao lá xanh.
Tình yêu như cây thông em với anh.
Để thông lao xao, lao xao lá xanh.
Tình yêu như cây thông em với anh.

Mạnh Đạt | Khúc hát chiều Đà Lạt

Chiều xuống dần sương mờ giăng khắp lối.
Mặt hồ im không gợn chút lăn tăn.
Mặt trời ngủ rừng thông xanh ấp ủ.
Một mình em nhớ một mình anh.

Thành phố chiều sao buồn lặng lẽ thế.
Dòng người đi lạc giữa hư vô.
Buồn cùng gió buồn lang thang khắp ngả.
Một mình em nhớ một mình anh.

Vì trời xanh chim tìm lối cũ.
Vì tình yêu anh tới nơi đây.
Rồi anh đi đi trong thương nhớ
Một mình em nhớ một mình anh.

Vì trời xanh chim tìm lối cũ.
Vì tình yêu anh tới nơi đây.
Rồi anh đi đi trong thương nhớ
Một mình em nhớ một mình anh.
Một mình em nhớ một mình anh.

Đình Nghĩ | Hoa Langbian

Em lên nương mang gùi trên vai như hoa trên đồi Lang Bian.
Sông Krông Nô xanh màu mắt em quê hương buôn làng Kon Đố.
Em yêu quý núi rừng buôn làng của em.

Chim Chơ Lang hát chào mùa xuân như nói buôn làng em đó.
Ôi Lang Bian qua rồi thương đau hôm nay hoa nở khắp lối.
Vui quanh bếp lửa hồng hát khúc tâm tình.

Hê...hê...hê

Câu gian dao nghe thắm tình những người già.
Chiêng ngân vang quanh rượu cần mừng ngày hội mùa.
Cho em thơ chân đến trường mà lòng rộn ràng.
Cho Lang Bian xanh núi rừng hùng vĩ điệp trùng.
Hát, hát lên đi và cùng em đi khắp nương đồi.
Múa, múa quanh vòng và cùng em múa quanh lửa hồng.
Hoa Lang Bian.

Trọng Thủy | Mặt hồ

Sóng lăn tăn vỗ bờ, áng mây chiều gợi những hồn thơ.
Hàng thông reo ven bờ đưa con thuyền về với ước mơ.
Đà Lạt quê hương ta đẹp như một đóa hoa,
hồ Xuân Hương là nhụy, là gương soi quê ta,
hồ Xuân Hương là nhụy, là gương soi quê nhà.

Hồ Xuân Hương! Hồ Xuân Hương!
Ơi tiếng hồ Xuân Hương ta nghe trong lòng trăm mến ngàn thương,
hồ Xuân Hương, tháng ngày mê say mang nước cho đời thêm xanh thắm,
đây mặt hồ Xuân Hương như mắt người tôi thương.

Những bông hoa ven bờ sáng mặt hồ gợi những hồn thơ.
Vầng trăng rơi trên hồ vang khúc nhạc gọi những ước mơ.
Đà Lạt quê hương ta đẹp như một đóa hoa,
hồ Xuân Hương là nhụy, là gương soi quê ta,
hồ Xuân Hương là nhụy, là gương soi quê nhà.

Hồ Xuân Hương! Hồ Xuân Hương!
Ơi tiếng hồ Xuân Hương ta nghe trong lòng trăm mến ngàn thương,
hồ Xuân Hương, hỡi người đi xa có nhớ chốn này,
bao yêu mến đây mặt hồ Xuân Hương như mắt người tôi...thương!

Trần Kiết Tường | Mimosa

Mimosa! Từ đâu em tới
Mimosa! Vì sao em tới đất này?
Đà Lạt đồi núi trập trùng
Đà Lạt trời mây nước mênh mông.

Mimosa! Từ đâu em tới
Mimosa! Vì sao em tới đất này?
Ngày ngày thầm sống quanh đồi.
Cuộc đời dầm mưa nắng sương rơi.

Anh đã biết rồi em ơi vì sao em tới
Anh đã biết rồi em ơi
Vì em yêu cuộc sống trên cao, có thông reo rì rào
Vì em yêu dòng thác Cam Ly như cuộc sống đang dâng trào
Vì em yêu nước hồ Xuân Hương, yêu thành phố hương hoa,
đã từng lưu luyến trái tim ta.

Phạm Trọng Cầu | Đà Lạt Gió Và Mây

Gió gập ghềnh
Mây bồng bềnh
Gió gập ghềnh thổi tóc chiêm bao
Và mây bồng bềnh hồ nước trên cao
Ư ư ....
Tôi đứng tựa bờ sương Đà Lạt bồng bềnh khăn bay thao thức
Tôi tìm em chỉ gặp bóng dáng Cao nguyên
Tôi tìm em, tìm em
Gió hồn nhiên, gió thơm hương đêm cỏ êm
Cuốn tôi, cuốn tôi qua rừng thông thênh thang che gió

Gió giật mình
Mây tự tình
Gió giật mình thao thức trắng đêm
Và mây tự tình, mây nhớ thương ai,
Nhớ thương ai, nhớ thương ai, nhớ hoài

Diệu Hương | Đà Lạt Trong Niềm Nhớ

Cho tôi tìm lại giây phút xưa ngày xưa
Thênh thang một trời mơ ước bao ngày thơ
Trong khung trời đại học dấu yêu mộng mơ
Đà Lạt sương mờ vẫn còn trong niềm nhớ
Bên hiên thả hồn tôi thiết tha trường xưa
Quên sao hàng cây nghiêng liễu rũ tình thơ
Như đang đợi chờ ai ghé ngôi trường cũ
Ôi Đà Lạt trong niềm nhớ vô bờ

Đà Lạt ơi chiều xuống bên đồi
Mặt hồ xưa nắng lung linh vàng rơi
Có tôi một lần đến đây ngồi
Để tưởng nhớ trong đời
Những kỷ niệm vàng son thơ ấu phai

Tôi xa Đà Lạt tháng năm đổi thay
Nhưng trong hồn này luôn ngất ngây tình say
Quanh đây còn vắng nghe tiếng thông ngàn réo
Mơ ngày về trong tình ấm tràn trề

Tú Nguyễn | Đà Lạt Trong Nỗi Nhớ Muộn Màng

Đà Lạt yêu dấu, tôi yêu em như yêu tình nhân
Mười năm xa cách, vụt qua như giấc mơ dài
Một thời niên thiếu, nơi đây dư âm xa xôi
Lần trong ký ức tôi tìm đâu ngày tháng yêu kiều

Tôi yêu ghềnh thác rừng thông bạt ngàn
Yêu gió lạnh khi chiều tàn
Yêu những giọt mưa giao mùa
Tôi yêu con dốc nên thơ một thời
Yêu khói lam trong chiều vàng
Và tôi yêu thành phố sương mù.

Hồ xưa im bóng, mimosa rơi trong chiều phai
Rừng thông im vắng, chờ nhau dươí gốc thông già
Từng tà áo trắng trinh nguyên bay trong sương mai
Một vành nón khẽ nghiêng đợi ai một thoáng mơ màng

Tôi yêu từng mái nhà bên sườn đồì
Yêu những nụ hoa dại khờ
Yêu sắc hồng hoa anh đào
Tôi yêu câu hát ru tôi vào đời
Đôi mắt thương yêu mẹ hiền
Đà Lạt ơi niềm nhớ không nguôi..

Ái Lan | Đà Lạt Vương Vấn Tình

Chiều trên phố xưa dịu dàng thướt tha
Thương mềm gót chân âm thầm ru hoài
Một hình bóng ai kỷ niệm lắng sâu
Đà Lạt với ta duyên kiếp

Phút giây bồi hồi buốt se đôi môi
Sương giăng mênh mang rơi rơi giọt buồn
Đôi tình nhân đêm sầu đơn chiếc cho lòng lưu luyến chốn mơ xưa
Có nhau ngày nào kết hoa vàng nụ bướm say hình hài mặt tình yêu
Chiều nay phố xưa còn đâu bước chân
Rộn ràng thướt tha cỏ mềm xôn xao
Kỷ niệm đã qua
Đà lạt vấn vương hoài

Anh Bằng | Đà Lạt Xa Nhau

Làm sao anh nỡ quên Ðà Lạt thơ?
Quên những đêm sương đổ trắng mặt hồ,
Quên người em gái ngày xưa,
Quên đường suối dốc mộng mơ,
Những khi chiều vắng hẹn hò

Giờ xa nhau quá hỡi Ðà Lạt ơi!
Tôi nhớ Cam Ly ở cuối chân trời,
Bao lần nghe lá vàng rơi,
Bao mùa thu chết tả tơi,
Lẽ gì mất nhau suốt đời

Từ ngày ra đi anh nghe lạnh giá gần kề,
em nghe quạnh vắng tứ bề, má hồng rét mướt não nề.
Ðà lạt ơi! Thác Pren còn ai đến không?
Ái ân còn ai đôi bóng? ai nhớ rừng thông?

Làm sao anh biết nỗi buồn ở đây?
Xa cách quê hương đã mấy ngàn ngày
Cung sầu đổ xuống bàn tay,
Có người trông ngóng từng giây
Có người trắng đêm thở dài