Ta đi trên đồi thông yên vắng
Nhìn phố núi hiện giữa sương mù
Nghe lao xao núi rừng thức dậy
Nghe rì rào dòng thác uốn quanh
Ta đi trên đồi thông yên vắng
Tà áo xanh bay giữa đất trời
Sửi ấm bao tiếng khóc chào đời
Và ru ta ru cả cuộc đời
Đà Lạt ơi! Mặt đất hàng cây sừng sững trời mây.
Đã nuôi ta, đã theo ta lớn lên từng ngày.
Yêu hàng thông xanh, yêu những cánh rừng già
Đà Lạt ơi! Ngọn Langbian hùng vĩ bao la
Và Camly thác réo hiền hòa.
Nghe uyên uơng hát câu tình ca
Ta cũng xin hát tặng bài ca
Đà Lạt ơi! Giàu đẹp mãi quê ta
Showing posts with label music | Vietnam | Dalat. Show all posts
Showing posts with label music | Vietnam | Dalat. Show all posts
Saturday, September 02, 2006
Đình Nghĩ | Dòng Sông Mưa Ngâu
Trở về dòng sông với mưa ngâu,
nghiêng bờ sóng vỗ ngập ngừng chia xa
Khúc hát buồn lênh đênh con thuyền mơ,
mây treo lững lờ ngẩn ngơ dáng chiều.
Thương về mùa hè tháng năm hoang dại,
khỏang sân trường vắng cánh phượng giữa trời vu vơ,
nắng hanh vàng màu lá xanh mưa êm đềm ngày tháng.
Sương chiều bềnh bồng gót chân cỏ mượt,
hòang hôn phủ tím tím mờ dòng sông mưa ngâu,
tháng bảy buồn giọt nắng bâng khuâng trôi vào nỗi nhớ .
Mưa ngâu mưa ngâu, mưa ngâu mưa ngâu.
nghiêng bờ sóng vỗ ngập ngừng chia xa
Khúc hát buồn lênh đênh con thuyền mơ,
mây treo lững lờ ngẩn ngơ dáng chiều.
Thương về mùa hè tháng năm hoang dại,
khỏang sân trường vắng cánh phượng giữa trời vu vơ,
nắng hanh vàng màu lá xanh mưa êm đềm ngày tháng.
Sương chiều bềnh bồng gót chân cỏ mượt,
hòang hôn phủ tím tím mờ dòng sông mưa ngâu,
tháng bảy buồn giọt nắng bâng khuâng trôi vào nỗi nhớ .
Mưa ngâu mưa ngâu, mưa ngâu mưa ngâu.
Đình Nghĩ | Khoảng Trời Hoa Nắng
Em nhớ những chiều sương mờ giăng phố
Em nhớ những chiều sằc vàng vào thu,
Hoàng hôn bâng khuâng bâng khuâng trên đồi vắng
Em có khỏang trời khoảng trời hoa nắng
Em có nỗi buồn, nỗi buồn thời gian
Ngày xanh đam mê đam mê xa xa vời
Thế rồi còn đâu chiều chiều quen lối về,
Kỷ niệm ngày mưa chìm vào trong mằt buồn
Bài thơ vu vơ chia đôi, gió về dịu mềm bờ môi,
Hàng cây rưng rưng vô tư, đôi bờ vỗ về hồn nhiên
Biết là ngày xuân vội vàng trong nuối tiếc
Thế mà tình xanh chợt vụt bay mất rồi
Em nhớ những chiều sằc vàng vào thu,
Hoàng hôn bâng khuâng bâng khuâng trên đồi vắng
Em có khỏang trời khoảng trời hoa nắng
Em có nỗi buồn, nỗi buồn thời gian
Ngày xanh đam mê đam mê xa xa vời
Thế rồi còn đâu chiều chiều quen lối về,
Kỷ niệm ngày mưa chìm vào trong mằt buồn
Bài thơ vu vơ chia đôi, gió về dịu mềm bờ môi,
Hàng cây rưng rưng vô tư, đôi bờ vỗ về hồn nhiên
Biết là ngày xuân vội vàng trong nuối tiếc
Thế mà tình xanh chợt vụt bay mất rồi
Vũ Thiết | Nghe Câu Quan Họ Trên Cao Nguyên
Nghe câu quan họ trên cao nguyên
Ngỡ con sông Cầu dập dềnh trước mặt
Rừng đung đưa giọng em khoan nhặt
Nắng trên đồi như thực như mơ.
Nghe câu quan họ em trao duyên
Xôn xao ư .. hừ .. một vùng đất đỏ
Gặp anh đây lòng em muốn ngỏ
Gió trong rừng như tỏ lời yêu thương.
Mùa cà phê hương ngát đợi chờ
Vẫn như em cô gái quan họ
Ai xui ta gặp mình giữa cao nguyên lộng gió
Mà gặp quê hương trên mọi quê hương.
Câu hát xưa biết mấy vấn vương
Câu hát nay vẫn nhớ, vẫn thương.
Rằng yêu em… người ơi… người ở
Đến cao nguyên người ở đừng về
Ngỡ con sông Cầu dập dềnh trước mặt
Rừng đung đưa giọng em khoan nhặt
Nắng trên đồi như thực như mơ.
Nghe câu quan họ em trao duyên
Xôn xao ư .. hừ .. một vùng đất đỏ
Gặp anh đây lòng em muốn ngỏ
Gió trong rừng như tỏ lời yêu thương.
Mùa cà phê hương ngát đợi chờ
Vẫn như em cô gái quan họ
Ai xui ta gặp mình giữa cao nguyên lộng gió
Mà gặp quê hương trên mọi quê hương.
Câu hát xưa biết mấy vấn vương
Câu hát nay vẫn nhớ, vẫn thương.
Rằng yêu em… người ơi… người ở
Đến cao nguyên người ở đừng về
Thế Hiển | Đà Lạt lập Đông
Đà Lạt lập đông hoa vàng vừa mới nở (ơ ơ ớ).
Ta còn chờ em một giấc mơ Hoàng Lan.
Mặt trời mùa đông đến chợt đi vội vàng.
Ta vẫn chờ em, chiều phố núi mênh mang.
Lần đầu gặp nhau ta bàng hoàng ngây dại
Con đường nhà em đồi dốc cao mờ sương
Trời vào lập đông gió ngàn thông rì rào.
Em nói cùng ta giấc mơ một loài hoa.
Em bây giờ lẽ nào quên đồi dốc trên cao?
Em bây giờ lẽ nào quên hẹn ước năm nào?
Ta như cây thông xanh đứng bên hồ im bóng,
Chờ cơn gió...chờ cơn gió... lao xao
Em bây giờ lẽ nào xa thành phố trăng sao?
Em bây giờ lẽ nào chỉ là giấc chiêm bao?
Ta qua con dốc xưa, cánh hoa vàng năm ấy...
gọi tên... em lòng thương nhớ... ớ ơ ờ...
giữa một chiều Đà Lạt lập đông.
Ta còn chờ em một giấc mơ Hoàng Lan.
Mặt trời mùa đông đến chợt đi vội vàng.
Ta vẫn chờ em, chiều phố núi mênh mang.
Lần đầu gặp nhau ta bàng hoàng ngây dại
Con đường nhà em đồi dốc cao mờ sương
Trời vào lập đông gió ngàn thông rì rào.
Em nói cùng ta giấc mơ một loài hoa.
Em bây giờ lẽ nào quên đồi dốc trên cao?
Em bây giờ lẽ nào quên hẹn ước năm nào?
Ta như cây thông xanh đứng bên hồ im bóng,
Chờ cơn gió...chờ cơn gió... lao xao
Em bây giờ lẽ nào xa thành phố trăng sao?
Em bây giờ lẽ nào chỉ là giấc chiêm bao?
Ta qua con dốc xưa, cánh hoa vàng năm ấy...
gọi tên... em lòng thương nhớ... ớ ơ ờ...
giữa một chiều Đà Lạt lập đông.
Thế Bảo | Lao xao rừng thông
Rừng thông lao xao, lao xao lá cây trên cao,cây đàn ai vào câu dạo đầu.
Làm cho tim tôi xôn xao, nhớ sao năm nào khi cùng em đã sống trong rừng sâu.
Đàn ai ngân vang câu ca thiết tha giữ cho thông càng xanh màu xanh Đà Lạt.
Đàn ai ngân vang câu ca thiết tha những kỷ niệm gửi mãi cho thông đẹp đến mai sau.
Có anh thường đứng trong rừng thông hát ca lá la.
Có anh thường đứng trong rừng thông hát ca lá la.
Để thông lao xao, lao xao lá xanh.
Tình yêu như cây thông em với anh.
Để thông lao xao, lao xao lá xanh.
Tình yêu như cây thông em với anh.
Rừng thông lao xao, lao xao lá cây trên cao, như bàn tay của ai vẫy chào.
Cùng đi song song bên nhau rất lâu, rất sâu trong rừng thông yêu dấu êm dịu sao.
Làn hương em bay lan xa, rất xa thoảng như hương rừng thông dịu êm Đà Lạt.
Quyện trong tâm tư sâu xa thiết tha mối tâm tình hình bóng thông em đẹp đến mai sau.
Có anh thường đứng trong rừng thông hát ca lá la.
Có anh thường đứng trong rừng thông hát ca lá la.
Để thông lao xao, lao xao lá xanh.
Tình yêu như cây thông em với anh.
Để thông lao xao, lao xao lá xanh.
Tình yêu như cây thông em với anh.
Làm cho tim tôi xôn xao, nhớ sao năm nào khi cùng em đã sống trong rừng sâu.
Đàn ai ngân vang câu ca thiết tha giữ cho thông càng xanh màu xanh Đà Lạt.
Đàn ai ngân vang câu ca thiết tha những kỷ niệm gửi mãi cho thông đẹp đến mai sau.
Có anh thường đứng trong rừng thông hát ca lá la.
Có anh thường đứng trong rừng thông hát ca lá la.
Để thông lao xao, lao xao lá xanh.
Tình yêu như cây thông em với anh.
Để thông lao xao, lao xao lá xanh.
Tình yêu như cây thông em với anh.
Rừng thông lao xao, lao xao lá cây trên cao, như bàn tay của ai vẫy chào.
Cùng đi song song bên nhau rất lâu, rất sâu trong rừng thông yêu dấu êm dịu sao.
Làn hương em bay lan xa, rất xa thoảng như hương rừng thông dịu êm Đà Lạt.
Quyện trong tâm tư sâu xa thiết tha mối tâm tình hình bóng thông em đẹp đến mai sau.
Có anh thường đứng trong rừng thông hát ca lá la.
Có anh thường đứng trong rừng thông hát ca lá la.
Để thông lao xao, lao xao lá xanh.
Tình yêu như cây thông em với anh.
Để thông lao xao, lao xao lá xanh.
Tình yêu như cây thông em với anh.
Mạnh Đạt | Khúc hát chiều Đà Lạt
Chiều xuống dần sương mờ giăng khắp lối.
Mặt hồ im không gợn chút lăn tăn.
Mặt trời ngủ rừng thông xanh ấp ủ.
Một mình em nhớ một mình anh.
Thành phố chiều sao buồn lặng lẽ thế.
Dòng người đi lạc giữa hư vô.
Buồn cùng gió buồn lang thang khắp ngả.
Một mình em nhớ một mình anh.
Vì trời xanh chim tìm lối cũ.
Vì tình yêu anh tới nơi đây.
Rồi anh đi đi trong thương nhớ
Một mình em nhớ một mình anh.
Vì trời xanh chim tìm lối cũ.
Vì tình yêu anh tới nơi đây.
Rồi anh đi đi trong thương nhớ
Một mình em nhớ một mình anh.
Một mình em nhớ một mình anh.
Mặt hồ im không gợn chút lăn tăn.
Mặt trời ngủ rừng thông xanh ấp ủ.
Một mình em nhớ một mình anh.
Thành phố chiều sao buồn lặng lẽ thế.
Dòng người đi lạc giữa hư vô.
Buồn cùng gió buồn lang thang khắp ngả.
Một mình em nhớ một mình anh.
Vì trời xanh chim tìm lối cũ.
Vì tình yêu anh tới nơi đây.
Rồi anh đi đi trong thương nhớ
Một mình em nhớ một mình anh.
Vì trời xanh chim tìm lối cũ.
Vì tình yêu anh tới nơi đây.
Rồi anh đi đi trong thương nhớ
Một mình em nhớ một mình anh.
Một mình em nhớ một mình anh.
Đình Nghĩ | Hoa Langbian
Em lên nương mang gùi trên vai như hoa trên đồi Lang Bian.
Sông Krông Nô xanh màu mắt em quê hương buôn làng Kon Đố.
Em yêu quý núi rừng buôn làng của em.
Chim Chơ Lang hát chào mùa xuân như nói buôn làng em đó.
Ôi Lang Bian qua rồi thương đau hôm nay hoa nở khắp lối.
Vui quanh bếp lửa hồng hát khúc tâm tình.
Hê...hê...hê
Câu gian dao nghe thắm tình những người già.
Chiêng ngân vang quanh rượu cần mừng ngày hội mùa.
Cho em thơ chân đến trường mà lòng rộn ràng.
Cho Lang Bian xanh núi rừng hùng vĩ điệp trùng.
Hát, hát lên đi và cùng em đi khắp nương đồi.
Múa, múa quanh vòng và cùng em múa quanh lửa hồng.
Hoa Lang Bian.
Sông Krông Nô xanh màu mắt em quê hương buôn làng Kon Đố.
Em yêu quý núi rừng buôn làng của em.
Chim Chơ Lang hát chào mùa xuân như nói buôn làng em đó.
Ôi Lang Bian qua rồi thương đau hôm nay hoa nở khắp lối.
Vui quanh bếp lửa hồng hát khúc tâm tình.
Hê...hê...hê
Câu gian dao nghe thắm tình những người già.
Chiêng ngân vang quanh rượu cần mừng ngày hội mùa.
Cho em thơ chân đến trường mà lòng rộn ràng.
Cho Lang Bian xanh núi rừng hùng vĩ điệp trùng.
Hát, hát lên đi và cùng em đi khắp nương đồi.
Múa, múa quanh vòng và cùng em múa quanh lửa hồng.
Hoa Lang Bian.
Trọng Thủy | Mặt hồ
Sóng lăn tăn vỗ bờ, áng mây chiều gợi những hồn thơ.
Hàng thông reo ven bờ đưa con thuyền về với ước mơ.
Đà Lạt quê hương ta đẹp như một đóa hoa,
hồ Xuân Hương là nhụy, là gương soi quê ta,
hồ Xuân Hương là nhụy, là gương soi quê nhà.
Hồ Xuân Hương! Hồ Xuân Hương!
Ơi tiếng hồ Xuân Hương ta nghe trong lòng trăm mến ngàn thương,
hồ Xuân Hương, tháng ngày mê say mang nước cho đời thêm xanh thắm,
đây mặt hồ Xuân Hương như mắt người tôi thương.
Những bông hoa ven bờ sáng mặt hồ gợi những hồn thơ.
Vầng trăng rơi trên hồ vang khúc nhạc gọi những ước mơ.
Đà Lạt quê hương ta đẹp như một đóa hoa,
hồ Xuân Hương là nhụy, là gương soi quê ta,
hồ Xuân Hương là nhụy, là gương soi quê nhà.
Hồ Xuân Hương! Hồ Xuân Hương!
Ơi tiếng hồ Xuân Hương ta nghe trong lòng trăm mến ngàn thương,
hồ Xuân Hương, hỡi người đi xa có nhớ chốn này,
bao yêu mến đây mặt hồ Xuân Hương như mắt người tôi...thương!
Hàng thông reo ven bờ đưa con thuyền về với ước mơ.
Đà Lạt quê hương ta đẹp như một đóa hoa,
hồ Xuân Hương là nhụy, là gương soi quê ta,
hồ Xuân Hương là nhụy, là gương soi quê nhà.
Hồ Xuân Hương! Hồ Xuân Hương!
Ơi tiếng hồ Xuân Hương ta nghe trong lòng trăm mến ngàn thương,
hồ Xuân Hương, tháng ngày mê say mang nước cho đời thêm xanh thắm,
đây mặt hồ Xuân Hương như mắt người tôi thương.
Những bông hoa ven bờ sáng mặt hồ gợi những hồn thơ.
Vầng trăng rơi trên hồ vang khúc nhạc gọi những ước mơ.
Đà Lạt quê hương ta đẹp như một đóa hoa,
hồ Xuân Hương là nhụy, là gương soi quê ta,
hồ Xuân Hương là nhụy, là gương soi quê nhà.
Hồ Xuân Hương! Hồ Xuân Hương!
Ơi tiếng hồ Xuân Hương ta nghe trong lòng trăm mến ngàn thương,
hồ Xuân Hương, hỡi người đi xa có nhớ chốn này,
bao yêu mến đây mặt hồ Xuân Hương như mắt người tôi...thương!
Trần Kiết Tường | Mimosa
Mimosa! Từ đâu em tới
Mimosa! Vì sao em tới đất này?
Đà Lạt đồi núi trập trùng
Đà Lạt trời mây nước mênh mông.
Mimosa! Từ đâu em tới
Mimosa! Vì sao em tới đất này?
Ngày ngày thầm sống quanh đồi.
Cuộc đời dầm mưa nắng sương rơi.
Anh đã biết rồi em ơi vì sao em tới
Anh đã biết rồi em ơi
Vì em yêu cuộc sống trên cao, có thông reo rì rào
Vì em yêu dòng thác Cam Ly như cuộc sống đang dâng trào
Vì em yêu nước hồ Xuân Hương, yêu thành phố hương hoa,
đã từng lưu luyến trái tim ta.
Mimosa! Vì sao em tới đất này?
Đà Lạt đồi núi trập trùng
Đà Lạt trời mây nước mênh mông.
Mimosa! Từ đâu em tới
Mimosa! Vì sao em tới đất này?
Ngày ngày thầm sống quanh đồi.
Cuộc đời dầm mưa nắng sương rơi.
Anh đã biết rồi em ơi vì sao em tới
Anh đã biết rồi em ơi
Vì em yêu cuộc sống trên cao, có thông reo rì rào
Vì em yêu dòng thác Cam Ly như cuộc sống đang dâng trào
Vì em yêu nước hồ Xuân Hương, yêu thành phố hương hoa,
đã từng lưu luyến trái tim ta.
Phạm Trọng Cầu | Đà Lạt Gió Và Mây
Gió gập ghềnh
Mây bồng bềnh
Gió gập ghềnh thổi tóc chiêm bao
Và mây bồng bềnh hồ nước trên cao
Ư ư ....
Tôi đứng tựa bờ sương Đà Lạt bồng bềnh khăn bay thao thức
Tôi tìm em chỉ gặp bóng dáng Cao nguyên
Tôi tìm em, tìm em
Gió hồn nhiên, gió thơm hương đêm cỏ êm
Cuốn tôi, cuốn tôi qua rừng thông thênh thang che gió
Gió giật mình
Mây tự tình
Gió giật mình thao thức trắng đêm
Và mây tự tình, mây nhớ thương ai,
Nhớ thương ai, nhớ thương ai, nhớ hoài
Mây bồng bềnh
Gió gập ghềnh thổi tóc chiêm bao
Và mây bồng bềnh hồ nước trên cao
Ư ư ....
Tôi đứng tựa bờ sương Đà Lạt bồng bềnh khăn bay thao thức
Tôi tìm em chỉ gặp bóng dáng Cao nguyên
Tôi tìm em, tìm em
Gió hồn nhiên, gió thơm hương đêm cỏ êm
Cuốn tôi, cuốn tôi qua rừng thông thênh thang che gió
Gió giật mình
Mây tự tình
Gió giật mình thao thức trắng đêm
Và mây tự tình, mây nhớ thương ai,
Nhớ thương ai, nhớ thương ai, nhớ hoài
Diệu Hương | Đà Lạt Trong Niềm Nhớ
Cho tôi tìm lại giây phút xưa ngày xưa
Thênh thang một trời mơ ước bao ngày thơ
Trong khung trời đại học dấu yêu mộng mơ
Đà Lạt sương mờ vẫn còn trong niềm nhớ
Bên hiên thả hồn tôi thiết tha trường xưa
Quên sao hàng cây nghiêng liễu rũ tình thơ
Như đang đợi chờ ai ghé ngôi trường cũ
Ôi Đà Lạt trong niềm nhớ vô bờ
Đà Lạt ơi chiều xuống bên đồi
Mặt hồ xưa nắng lung linh vàng rơi
Có tôi một lần đến đây ngồi
Để tưởng nhớ trong đời
Những kỷ niệm vàng son thơ ấu phai
Tôi xa Đà Lạt tháng năm đổi thay
Nhưng trong hồn này luôn ngất ngây tình say
Quanh đây còn vắng nghe tiếng thông ngàn réo
Mơ ngày về trong tình ấm tràn trề
Thênh thang một trời mơ ước bao ngày thơ
Trong khung trời đại học dấu yêu mộng mơ
Đà Lạt sương mờ vẫn còn trong niềm nhớ
Bên hiên thả hồn tôi thiết tha trường xưa
Quên sao hàng cây nghiêng liễu rũ tình thơ
Như đang đợi chờ ai ghé ngôi trường cũ
Ôi Đà Lạt trong niềm nhớ vô bờ
Đà Lạt ơi chiều xuống bên đồi
Mặt hồ xưa nắng lung linh vàng rơi
Có tôi một lần đến đây ngồi
Để tưởng nhớ trong đời
Những kỷ niệm vàng son thơ ấu phai
Tôi xa Đà Lạt tháng năm đổi thay
Nhưng trong hồn này luôn ngất ngây tình say
Quanh đây còn vắng nghe tiếng thông ngàn réo
Mơ ngày về trong tình ấm tràn trề
Tú Nguyễn | Đà Lạt Trong Nỗi Nhớ Muộn Màng
Đà Lạt yêu dấu, tôi yêu em như yêu tình nhân
Mười năm xa cách, vụt qua như giấc mơ dài
Một thời niên thiếu, nơi đây dư âm xa xôi
Lần trong ký ức tôi tìm đâu ngày tháng yêu kiều
Tôi yêu ghềnh thác rừng thông bạt ngàn
Yêu gió lạnh khi chiều tàn
Yêu những giọt mưa giao mùa
Tôi yêu con dốc nên thơ một thời
Yêu khói lam trong chiều vàng
Và tôi yêu thành phố sương mù.
Hồ xưa im bóng, mimosa rơi trong chiều phai
Rừng thông im vắng, chờ nhau dươí gốc thông già
Từng tà áo trắng trinh nguyên bay trong sương mai
Một vành nón khẽ nghiêng đợi ai một thoáng mơ màng
Tôi yêu từng mái nhà bên sườn đồì
Yêu những nụ hoa dại khờ
Yêu sắc hồng hoa anh đào
Tôi yêu câu hát ru tôi vào đời
Đôi mắt thương yêu mẹ hiền
Đà Lạt ơi niềm nhớ không nguôi..
Mười năm xa cách, vụt qua như giấc mơ dài
Một thời niên thiếu, nơi đây dư âm xa xôi
Lần trong ký ức tôi tìm đâu ngày tháng yêu kiều
Tôi yêu ghềnh thác rừng thông bạt ngàn
Yêu gió lạnh khi chiều tàn
Yêu những giọt mưa giao mùa
Tôi yêu con dốc nên thơ một thời
Yêu khói lam trong chiều vàng
Và tôi yêu thành phố sương mù.
Hồ xưa im bóng, mimosa rơi trong chiều phai
Rừng thông im vắng, chờ nhau dươí gốc thông già
Từng tà áo trắng trinh nguyên bay trong sương mai
Một vành nón khẽ nghiêng đợi ai một thoáng mơ màng
Tôi yêu từng mái nhà bên sườn đồì
Yêu những nụ hoa dại khờ
Yêu sắc hồng hoa anh đào
Tôi yêu câu hát ru tôi vào đời
Đôi mắt thương yêu mẹ hiền
Đà Lạt ơi niềm nhớ không nguôi..
Ái Lan | Đà Lạt Vương Vấn Tình
Chiều trên phố xưa dịu dàng thướt tha
Thương mềm gót chân âm thầm ru hoài
Một hình bóng ai kỷ niệm lắng sâu
Đà Lạt với ta duyên kiếp
Phút giây bồi hồi buốt se đôi môi
Sương giăng mênh mang rơi rơi giọt buồn
Đôi tình nhân đêm sầu đơn chiếc cho lòng lưu luyến chốn mơ xưa
Có nhau ngày nào kết hoa vàng nụ bướm say hình hài mặt tình yêu
Chiều nay phố xưa còn đâu bước chân
Rộn ràng thướt tha cỏ mềm xôn xao
Kỷ niệm đã qua
Đà lạt vấn vương hoài
Thương mềm gót chân âm thầm ru hoài
Một hình bóng ai kỷ niệm lắng sâu
Đà Lạt với ta duyên kiếp
Phút giây bồi hồi buốt se đôi môi
Sương giăng mênh mang rơi rơi giọt buồn
Đôi tình nhân đêm sầu đơn chiếc cho lòng lưu luyến chốn mơ xưa
Có nhau ngày nào kết hoa vàng nụ bướm say hình hài mặt tình yêu
Chiều nay phố xưa còn đâu bước chân
Rộn ràng thướt tha cỏ mềm xôn xao
Kỷ niệm đã qua
Đà lạt vấn vương hoài
Anh Bằng | Đà Lạt Xa Nhau
Làm sao anh nỡ quên Ðà Lạt thơ?
Quên những đêm sương đổ trắng mặt hồ,
Quên người em gái ngày xưa,
Quên đường suối dốc mộng mơ,
Những khi chiều vắng hẹn hò
Giờ xa nhau quá hỡi Ðà Lạt ơi!
Tôi nhớ Cam Ly ở cuối chân trời,
Bao lần nghe lá vàng rơi,
Bao mùa thu chết tả tơi,
Lẽ gì mất nhau suốt đời
Từ ngày ra đi anh nghe lạnh giá gần kề,
em nghe quạnh vắng tứ bề, má hồng rét mướt não nề.
Ðà lạt ơi! Thác Pren còn ai đến không?
Ái ân còn ai đôi bóng? ai nhớ rừng thông?
Làm sao anh biết nỗi buồn ở đây?
Xa cách quê hương đã mấy ngàn ngày
Cung sầu đổ xuống bàn tay,
Có người trông ngóng từng giây
Có người trắng đêm thở dài
Quên những đêm sương đổ trắng mặt hồ,
Quên người em gái ngày xưa,
Quên đường suối dốc mộng mơ,
Những khi chiều vắng hẹn hò
Giờ xa nhau quá hỡi Ðà Lạt ơi!
Tôi nhớ Cam Ly ở cuối chân trời,
Bao lần nghe lá vàng rơi,
Bao mùa thu chết tả tơi,
Lẽ gì mất nhau suốt đời
Từ ngày ra đi anh nghe lạnh giá gần kề,
em nghe quạnh vắng tứ bề, má hồng rét mướt não nề.
Ðà lạt ơi! Thác Pren còn ai đến không?
Ái ân còn ai đôi bóng? ai nhớ rừng thông?
Làm sao anh biết nỗi buồn ở đây?
Xa cách quê hương đã mấy ngàn ngày
Cung sầu đổ xuống bàn tay,
Có người trông ngóng từng giây
Có người trắng đêm thở dài
Minh Kỳ - Dạ Cầm | Thương Về Miền Đất Lạnh
Tôi nhớ Đà Lạt mơ
Ru lòng người lữ thứ với bao nhiêu ước mơ
Lưu luyến Đà Lạt thơ
Khi hoa anh đào nở đường lên phố xưa
Gập ghềnh suối đá, lá chen hoa đẹp tươi
Với sương lam nhẹ rơi với chim ca ngàn lời
Thác ngàn lả lơi
Hẹn hò của giai nhân đón ai trong ngày vui
Cam Ly vô tư lên tiếng ca muôn đời
Thông reo vi vu than thở như ngậm ngùi
Lữ khách bâng khuâng, thương nhớ vô vàn
Cuộc tình duyên nàng trinh nữ
Linh Sơn đâu đây buông tiếng chuông ban chiều
Như ru ai say trong giấc mơ dạt dào
Cho thế nhân thôi, ru hết u sầu
Để lòng quay về bến yêu
Thôi nhé Đà Lạt ơi
Xa rồi em có nhớ có thương trong lòng nhiều
Tuy tháng ngày dần trôi
Nhưng bao nhiêu kỷ niệm ngày xưa khó phai
Đà Lạt thương mến, đã ghi trong lòng tôi
Biết bao nhiêu buồn vui lúc trao thân vào đời
Xứ lạnh yêu ơi
Đừng buồn để lạt phai nét son trên làn môi.
Ru lòng người lữ thứ với bao nhiêu ước mơ
Lưu luyến Đà Lạt thơ
Khi hoa anh đào nở đường lên phố xưa
Gập ghềnh suối đá, lá chen hoa đẹp tươi
Với sương lam nhẹ rơi với chim ca ngàn lời
Thác ngàn lả lơi
Hẹn hò của giai nhân đón ai trong ngày vui
Cam Ly vô tư lên tiếng ca muôn đời
Thông reo vi vu than thở như ngậm ngùi
Lữ khách bâng khuâng, thương nhớ vô vàn
Cuộc tình duyên nàng trinh nữ
Linh Sơn đâu đây buông tiếng chuông ban chiều
Như ru ai say trong giấc mơ dạt dào
Cho thế nhân thôi, ru hết u sầu
Để lòng quay về bến yêu
Thôi nhé Đà Lạt ơi
Xa rồi em có nhớ có thương trong lòng nhiều
Tuy tháng ngày dần trôi
Nhưng bao nhiêu kỷ niệm ngày xưa khó phai
Đà Lạt thương mến, đã ghi trong lòng tôi
Biết bao nhiêu buồn vui lúc trao thân vào đời
Xứ lạnh yêu ơi
Đừng buồn để lạt phai nét son trên làn môi.
Từ Huy | Đà Lạt Mộng Mơ
Ai cho em đôi má hồng đào,
và đôi môi dâu tươi thắm ngọt ngào,
để tôi khát khao.
Ai cho em đôi mắt bầu trời,
và tóc mây bay trên vai sườn đồi,
làm tôi thấy thương hoài.
Ðà Lạt ơi!
Tôi nhớ hoài chiều Hồ Xuân Hương,
đôi mắt là nụ cười vấn vương.
Tôi nhớ hoài, tôi nhớ hoài chiều trên đồi tím.
Ai cho em tiếng nói dịu dàng,
và đôi chân thon em bước nhẹ nhàng vào bao giấc mơ.
Ai cho da em trắng ngọc ngà,
màu áo hoa tươi thơm hương đậm đà,
làm tôi ngất ngây hoài.
Ðà Lạt ơi!
Hoa nở rộ vào mùa xuân nay,
tôi với nàng sẽ cầm chắc tay đi xuống đồi
theo lối về thung lũng Tình Yêu.
Ðà Lạt ơi! Ðà Lạt ơi! Ðà Lạt ơi!
và đôi môi dâu tươi thắm ngọt ngào,
để tôi khát khao.
Ai cho em đôi mắt bầu trời,
và tóc mây bay trên vai sườn đồi,
làm tôi thấy thương hoài.
Ðà Lạt ơi!
Tôi nhớ hoài chiều Hồ Xuân Hương,
đôi mắt là nụ cười vấn vương.
Tôi nhớ hoài, tôi nhớ hoài chiều trên đồi tím.
Ai cho em tiếng nói dịu dàng,
và đôi chân thon em bước nhẹ nhàng vào bao giấc mơ.
Ai cho da em trắng ngọc ngà,
màu áo hoa tươi thơm hương đậm đà,
làm tôi ngất ngây hoài.
Ðà Lạt ơi!
Hoa nở rộ vào mùa xuân nay,
tôi với nàng sẽ cầm chắc tay đi xuống đồi
theo lối về thung lũng Tình Yêu.
Ðà Lạt ơi! Ðà Lạt ơi! Ðà Lạt ơi!
Minh Kỳ - Dạ Cầm | Đà Lạt Hòang Hôn
Lắng nghe chiều xuống thành phố mộng mơ
Màu lam tím Đà Lạt sương phủ mờ
Từng đôi đi trên phố vắng
Bước chân em giữa không gian
Hoàng hôn của màn đêm.
Đứng trên triền dốc nhìn xuống đồi thông
Hàng cây thắm màu đẹp lên phố chợ
Giờ đây hơi sương giá buốt
Biết ai thương bước cô liêu
Một Người đi trong sương rơi
Đà Lạt ơi, có nghe Cam Ly khóc tình đầu dang dở
Đêm xuống Than Thở vang thông ngàn, thêm sắt se tâm hồn
Người đi trong bóng cô đơn.
Khách du tìm đến thành phố ngàn thơ
Nhặt hoa thấy lòng buồn không bến bờ
Gần nhau, xa nhau mấy núi
Hỡi quê hương xứ sương rơi
Đà Lạt ơi, Đà Lạt ơi!
Màu lam tím Đà Lạt sương phủ mờ
Từng đôi đi trên phố vắng
Bước chân em giữa không gian
Hoàng hôn của màn đêm.
Đứng trên triền dốc nhìn xuống đồi thông
Hàng cây thắm màu đẹp lên phố chợ
Giờ đây hơi sương giá buốt
Biết ai thương bước cô liêu
Một Người đi trong sương rơi
Đà Lạt ơi, có nghe Cam Ly khóc tình đầu dang dở
Đêm xuống Than Thở vang thông ngàn, thêm sắt se tâm hồn
Người đi trong bóng cô đơn.
Khách du tìm đến thành phố ngàn thơ
Nhặt hoa thấy lòng buồn không bến bờ
Gần nhau, xa nhau mấy núi
Hỡi quê hương xứ sương rơi
Đà Lạt ơi, Đà Lạt ơi!
Hoàng Nguyên | Ai lên xứ hoa Đào
Ai lên xứ hoa đào dừng chân bên hồ nghe chiều rơi,
Nghe hơi giá len vào hồn người chiều xuân mây êm trôi.
Thông reo bên suối vắng, lời dìu dặt như tiếng tơ,
Xuân đi trong mắt biếc lòng dạt dào nên ý thơ.
Nghe tâm tư mơ ước mộng đào nguyên đẹp như chuyện ngày xưa.
Ai lên xứ hoa đào đừng quên bước lần theo đường hoa
Hoa bay đến bên người ngại ngần rồi hoa theo chân ai.
Đường trần nhìn hoa bướm rồi lòng trần mơ bướm hoa,
Lâng lâng trong sương khói rồi bàng hoàng theo khói sương,
Lạc dần vào quên lãng rồi đường hoa lặng bước trong lãng quên.
Ôi! màu hoa đào, màu hoa đào chiều xuân nào.
Ôi! màu hoa đào như môi hồng người mình yêu,
Ôi! màu hoa đào đã bao lần vì màu hoa
mà lữ khách lắng hồn thơ dừng chân lãng du.
Ai lên xứ hoa đào đừng quên mang về một cành hoa
Cho tôi bớt mơ mộng chiều chiều nhìn mây trôi xa xa,
Người về từ hôm nao mà lòng còn thương vẫn thương
Bao nhiêu năm tháng cũ mà hồn nào tôi vấn vương.
Giờ này nhìn sương khói mà thầm mơ màu hoa trên má ai.
Nghe hơi giá len vào hồn người chiều xuân mây êm trôi.
Thông reo bên suối vắng, lời dìu dặt như tiếng tơ,
Xuân đi trong mắt biếc lòng dạt dào nên ý thơ.
Nghe tâm tư mơ ước mộng đào nguyên đẹp như chuyện ngày xưa.
Ai lên xứ hoa đào đừng quên bước lần theo đường hoa
Hoa bay đến bên người ngại ngần rồi hoa theo chân ai.
Đường trần nhìn hoa bướm rồi lòng trần mơ bướm hoa,
Lâng lâng trong sương khói rồi bàng hoàng theo khói sương,
Lạc dần vào quên lãng rồi đường hoa lặng bước trong lãng quên.
Ôi! màu hoa đào, màu hoa đào chiều xuân nào.
Ôi! màu hoa đào như môi hồng người mình yêu,
Ôi! màu hoa đào đã bao lần vì màu hoa
mà lữ khách lắng hồn thơ dừng chân lãng du.
Ai lên xứ hoa đào đừng quên mang về một cành hoa
Cho tôi bớt mơ mộng chiều chiều nhìn mây trôi xa xa,
Người về từ hôm nao mà lòng còn thương vẫn thương
Bao nhiêu năm tháng cũ mà hồn nào tôi vấn vương.
Giờ này nhìn sương khói mà thầm mơ màu hoa trên má ai.
Friday, September 01, 2006
Trần Quang Huy | Một thoáng Đà Lạt
Trời Dalat một thoáng lạnh bên vách núi nhớ trung du
Trời Dalat vừa rất lạ vừa thân thiết đến bao la
Nghe đâu đây thác Prenn reo lên hồn thơ
Nghe đâu đây tiếng thông reo cung đàn mơ
Dẫu đi xa trong long luôn ngát hương thơm theo tháng ngày
Trời vừa hừng nắng những áng mây bay
Tung trong nắng mai chiếc dù quay tròn
Một rừng hoa rợp trời khoe sắc hương
Nở che nghiêng trên mái tóc xòa
Nở trên tay em tiếng chim ca với muôn hoa sáng tươi lên một góc trời Dalat
Từ biển rộng miền cuối trời tràn ngập nắng gió xa khơi
Một ngày nào hai đứa mình gần nhau hóa sóng reo vui
Như thông reo giữa cao nguyên xanh bình yên
Đi bên nhau níu không gian cho gần thêm
Mãi khát khao trong lòng em đến bao năm anh vẫn tìm
Đừng làm ngọn sóng, e ấp bên anh
Không xa nữa đâu sóng bạc mái đầu
Làm rừng thông ngàn năm xanh ngát hương
Về thơm miên man giấc mơ hồng
Về reo trong đôi lứa yêu nhau
Đến mai sau vẫn trong câu lời nói từ ngày đầu
Trời Sàigòn mùa nắng đẹp dệt vàng óng khắp không trung
Một bầu trời chim én về làm xao xuyến bóng thông xa
Trong không gian lắng đâu đây câu tình ca
Nghe trong tim khói lam vương trên đồi thông
Thấy dâng lên trong màu xanh bóng em đi trong nắng chiều
Một ngày nào đó, em đến bên anh
Mang theo bóng thông mát lạnh hương rừng
Nhìn thật lâu thật sâu trong mắt em
Chợt như ngân lên những âm điệu
Vọng vang trong đôi mắt long lanh sóng Xuân Hương, nước Xuân Hưong và cái lạnh Dalat - Một thoáng về Dalat.
Trời Dalat vừa rất lạ vừa thân thiết đến bao la
Nghe đâu đây thác Prenn reo lên hồn thơ
Nghe đâu đây tiếng thông reo cung đàn mơ
Dẫu đi xa trong long luôn ngát hương thơm theo tháng ngày
Trời vừa hừng nắng những áng mây bay
Tung trong nắng mai chiếc dù quay tròn
Một rừng hoa rợp trời khoe sắc hương
Nở che nghiêng trên mái tóc xòa
Nở trên tay em tiếng chim ca với muôn hoa sáng tươi lên một góc trời Dalat
Từ biển rộng miền cuối trời tràn ngập nắng gió xa khơi
Một ngày nào hai đứa mình gần nhau hóa sóng reo vui
Như thông reo giữa cao nguyên xanh bình yên
Đi bên nhau níu không gian cho gần thêm
Mãi khát khao trong lòng em đến bao năm anh vẫn tìm
Đừng làm ngọn sóng, e ấp bên anh
Không xa nữa đâu sóng bạc mái đầu
Làm rừng thông ngàn năm xanh ngát hương
Về thơm miên man giấc mơ hồng
Về reo trong đôi lứa yêu nhau
Đến mai sau vẫn trong câu lời nói từ ngày đầu
Trời Sàigòn mùa nắng đẹp dệt vàng óng khắp không trung
Một bầu trời chim én về làm xao xuyến bóng thông xa
Trong không gian lắng đâu đây câu tình ca
Nghe trong tim khói lam vương trên đồi thông
Thấy dâng lên trong màu xanh bóng em đi trong nắng chiều
Một ngày nào đó, em đến bên anh
Mang theo bóng thông mát lạnh hương rừng
Nhìn thật lâu thật sâu trong mắt em
Chợt như ngân lên những âm điệu
Vọng vang trong đôi mắt long lanh sóng Xuân Hương, nước Xuân Hưong và cái lạnh Dalat - Một thoáng về Dalat.
Subscribe to:
Posts (Atom)